Feature news

Hiển thị các bài đăng có nhãn review. Hiển thị tất cả bài đăng

ANIME REVIEW: RELIFE

Bắt đầu mùa mới Summer 2016 thì đã có một anime gây xôn xao vì đã release toàn bộ 13 tập trong vòng một ngày. Đó là ReLIFE. Hòa cùng phong trào “Re” của năm nay, hết RS Project: Rebirth Storage, Rewrite, Re:Zero thì một lần nữa chúng ta lại bắt gặp câu chuyện “làm lại cuộc đời” trong ReLIFE. Nhìn chung bộ phim được đánh giá khá cao và là một trong những anime nổi bật nhất trong mùa này. Tuy nhiên TopTenHazy là nơi đi ngược lại số đông. Cụ thể như thế nào hãy theo dõi bài review dưới đây.
  • Tên: ReLIFE
  • Studio: TMS Entertainments
  • Năm phát hành: 2016
  • Số tập: 13
  • Rating: (Anidb) 8.00 ; (Myanimelist) 8.34
Câu chuyện kể về Arata Kaizaki, một nhân viên thất nghiệp 27 tuổi hiện đang trang trải cuộc sống nhờ công việc part-time. Một hôm sau trên đường về nhà sau khi chè chén với bạn bè, anh ta gặp một người lạ mặt xưng là Yoake Ryou. Yoake mời anh tham gia một cuộc thử nghiệm của viện nghiên cứu ReLIFE trong vòng một năm. Anh sẽ được cho uống một viên thuốc có khả năng làm khuôn mặt trẻ lại ở tuổi 17 và sống như học sinh cấp III bình thường. Và từ đây cuộc đời Arata bước sang một trang mới.

Nhiều anime lấy bối cảnh trường học nhưng đó chỉ là cái cớ để kể về những chuyện không liên quan, chiến đấu với quái vật, lái robot, thi thố... Còn ReLIFE thì ngược lại, có một ý tưởng rất mới lạ và độc đáo, nhưng lại bỏ qua các khía cạnh thú vị để quay về thuần học đường. Mình chỉ có thể nói rằng tác giả đang phí phạm tiềm năng. Những tình huống ở đây tuy đơn giản nhưng khá thực tế, ví dụ như chuyện ganh đua trong học tập, hay bạn thân hiểu nhầm nhau. Nhìn chung anime đã thành công trong việc xây dựng không khí và các mối quan hệ trường lớp. Nó biết cách khai thác mâu thuẫn, đặt ra nhiều tình huống và sự việc hiểu nhầm để đưa câu chuyện lên tới cao trào.

ReLIFE dựng lên một bức tranh cuộc sống phong phú của những con người trẻ hiện đại. Đó là những cô cậu học trò cuối cấp bù đầu trong thi cử và rắc rối bạn bè, là sinh viên vừa ra trường phải đối mặt với thực tế tiêu cực bên ngoài xã hội, là một nhân viên nhiệt huyết nhưng chịu áp lực thất bại đắng cay. Dù ở đâu, lứa tuổi nào thì họ vẫn luôn sống trong lo âu. ReLIFE cho họ một cơ hội để nhìn lại bản thân và thay đổi. Với ý tưởng trẻ lại ở tuổi 17 thì ai xem cũng sẽ rõ thông điệp của bộ phim này. Hãy trân trọng hiện tại, trân trọng tuổi trẻ của mình và dũng cảm đối mặt với thực tại. Đặc biệt là đối với những ai không còn ngồi trên ghế nhà trường thì ReLIFE dễ dàng tạo được sự đồng cảm mạnh mẽ và truyền cảm hứng tích cực về cuộc sống.

Mặc dù có những thông điệp hay nhưng ReLIFE dường như đang đi sai hướng. Chủ đề là sự thay đổi của một anh NEET sau khi được trẻ lại. Thê nhưng cốt truyện dần bị pha loãng với những câu chuyện vướng mắc tuổi teen. Anime kể lan man về đời tư của hết người này đến người kia Yoake, Rena, Honoka, Oga. Sự tham gia của nhân vật chính thì thưa thớt dần. Đến hai tập cuối thì nó hoàn toàn là chuyện tình cảm (của nhân vật phụ) và xa rời trọng tâm ban đầu. Thật đáng tiếc vì đây lại là hai tập tốt nhất: Pacing cân đối, kết hợp hài hòa lãng mạn và hài hước, nội dung thì tươi sáng và dễ chịu hơn nhiều so với drama ở mấy tập trước. Ngoài ra cách xử lí vấn đề của anime dễ đoán và đơn điệu. Ví dụ như tập 5, Kairu bị Arata "thông não" và thay đổi suy nghĩ nhanh chóng. Hoặc khi Kairu và Honoka hiểu nhầm nhau thì cô được kéo đến trước cửa phòng đúng lúc Honoka tâm sự, vậy là nhờ nghe lén mà hiểm lầm được tháo gỡ. Mình không đánh giá cao cách giải quyết thuận tiện và dễ dàng như vậy.

Vấn đề lớn nhất ở ReLIFE có lẽ là thiếu chú trọng xây dựng các chi tiết khoa học. Đã khoa học thì khoa học cho nghiêm túc, nếu không thì thuần comedy chứ đừng nửa vời. Từ đầu đến cuối thì anime không mặn mà gì về việc giải thích chương trình ReLIFE, đó là tổ chức y tế hay công ty kinh doanh, tại sao nó tồn tại, mục đích giúp đỡ NEET là gì. Cũng không có bất cứ thông tin gì về viên thuốc, cơ sở sản xuất, thời gian hiệu lực, tác dụng phụ… Thậm chí có thể uống thuốc để trẻ lại hay già đi lúc nào cũng được, nghe cứ như phim phép thuật thần tiên. Những chi tiết trên hoàn toàn có thể bỏ qua nếu ReLIFE là một bộ thuần comedy. Sẽ không ai bắt bẻ logic trong một anime coi Sci-fi chỉ là yếu tố phụ để thúc đẩy cốt truyện.

Nhưng ReLIFE không dừng lại ở đó. Nó tận dụng chi tiết khoa học trở thành điểm then chốt và có ý nghĩa hết sức quan trọng sau này. Đó là việc xóa trí nhớ sau khi thí nghiệm kết thúc. Như vậy sci-fi ở đây đóng vai trò trọng yếu nhưng lại được xây dựng chưa đến nơi đến chốn. Thành ra mình không biết nên xem anime một cách nghiêm túc hay vui vẻ làm ngơ các chi tiết bất hợp lí. Kết quả là sau khi xem xong có quá trời câu hỏi: Nhân viên ReLIFE sao có thể tự do nghe lén nhà người khác? Xóa trí nhớ của từng người bằng cách nào, họ phải mời cả trường và những người từng thấy mặt nhân vật chính? Làm thế nào để xóa kí ức về một người duy nhất? Những việc này không vi phạm nhân quyền ư? Trẻ lại trong thời gian dài mà không bị ai để ý ư?... Với những yếu điểm như vậy thì độ enjoyment với bộ này đã giảm đi ít nhiều.
Nhân vật chính Arata Kaizaki hơi giống nam chính visual novel, mỗi tập phim lại giúp một người và từ đó có sự thay đổi tích cực ở chính bản thân. Không may Arata là một vai diễn mờ nhạt và tính cách bình thường, không có gì thú vị. Nếu chọn đại một tập để xem thì người ta sẽ tưởng Rena là nhân vật chính vì chiếm quá nhiều cảnh và lấn át Arata. Anh giống như một người cố vấn, một quan sát viên đứng ngoài lề câu chuyện chứ không tạo được nhiều ảnh hưởng trong anime. Hơn nữa nhân vật này không thể hiện được hình ảnh một người 27 tuổi. Cách ăn nói, cư xử của người trưởng thành từng trải tất yếu sẽ khác biệt và chín chắn hơn học sinh. Còn Arata lại thường có những phản ứng khá ngây ngô và làm quá lên trước những chuyện nhỏ như quên hộp bút hay bị phát hiện hút thuốc lá. Chuyện thi lại năm lần bảy lượt cũng hơi lố.
May ra nhân vật này vẫn có một vài nét tính cách người lớn như khá tinh tế và giỏi quan sát. Anh nhận ra tình cảm của Rena ngay từ lần đầu tiên thấy Rena và Oga nói chuyện, hay dễ dàng phát hiện ra túi xách của Chizuru bị lấy cắp. Thi thoảng Arata cũng nói được nhiều câu ra dáng người lớn, thậm chí còn "giảng đạo" cho người khác. Một điểm hay ho nữa đó là không lo chuyện bao đồng. Anime thường có một vấn nạn chung là nhân vật chính cứ như đấng toàn năng, vấn đề gì cũng phải tới tay anh này mới giải quyết được. Còn với Arata thì có những rắc rối cậu có thể giúp được, có cái thì không, người trong cuộc phải tự xử lí lấy. Điều đó làm cho nhân vật trở nên thực tế hơn. Đặc biệt trong tập cuối, nhân vật này rất tỏa sáng. Anh thể hiện được những xung đột tâm lí tinh tế, có chiều sâu nhất trong cả bộ.
Một trong những nhân vật nữ nổi bật nhất trong mùa, người người nhà nhà treo avatar nụ cười thần thánh của chị. Đây cũng là người đem lại nhiều tiếng cười nhất trong anime. Tuy nhiên chừng đó chưa đủ làm nên một nhân vật hay. Tính cách của Chizuru thuộc kiểu kuudere/dandere mà chúng ta đã thấy quá nhiều rồi. Cô cũng chìm hơn so với Rena và thậm chí gần như biến mất từ tập 7-9. Mãi sang tập 10 thì Chizuru mới thể hiện được sự tác động lớn vào cốt truyện. Đáng tiếc là anime hơi quá tay trong việc khắc họa sự chủ động của cô khi muốn hai đứa bạn thân làm lành với nhau. Tính cách của Chizuru tự nhiên bộc phát so với thường ngày và thay đổi quá nhanh so với hình ảnh một cô gái "tự kỉ" nặng trong nhiều năm.
Từ trái qua phải: Rena, Oga, Yoake, Onoya, Honoka
Một nhân vật "cướp vai" thành công trong anime là Rena Kariu. Ba arc lớn nhất thì đều liên quan đến chị này. Đây là nhân vật sở hữu tính cách thực tế nhất trong cả bộ. Cô tsun nặng, rất bướng bỉnh, nóng nảy và thích cạnh tranh, nhưng thực chất dễ bị tổn thương và tự ti khi so sánh với người khác. Rena là mẫu người hay GATO mà hẳn là ai cũng từng bắt gặp trong cuộc sống. Tâm lí và tính cách của cô được thể hiện rất xuất sắc trong tập 4-5. Từ sự ganh tị âm ỉ với hai cô bạn cùng lớp, nỗi bực dọc mỗi khi nhìn thấy nụ cười khả ố của Chizuru, sự ức chế và bất lực ngày một tăng, cho đến lúc bộc phát thành hành động sai trái. Tất cả đã làm nên một Rena rất chân thực, rất con người. Tuy nhiên về sau thì tính cách của cô thiếu nhất quán. Anime có xu hướng đẩy Rena vào tình trạng tsun quá đà khiến cho drama của nhân vật này khá là mệt và nặng nề.

Kazoumi Oga là nhân vật mình hài lòng nhất trong cả bộ vì tính cách tốt bụng, dễ chịu, đụng đến chuyện tình cảm thì rất dễ thương và buồn cười. Nhìn chung cậu ta hoàn thành tương đối ổn bổn phận của một vai phụ, nhất là hai tập cuối khá tỏa sáng. Tuy nhiên diễn biến tình cảm của Oga hơi nhanh. Từ đầu đến tập 12 thì không có cái hint nào rõ ràng, vì cậu ta đối xử với ai cũng như nhau, luôn tỏ thái độ như một người bạn tốt bụng. Nhưng Oga nhận ra tình cảm của mình khá bất ngờ và tất cả được giải quyết chỉ trong hai tập phim. Phải chăng trước đó anime cho cậu ta vài cái hint thì sự thay đổi tâm lí sẽ diễn ra thuyết phục và đỡ đột ngột hơn, 11 tập đầu quả hơi lãng phí.

Hai vai diễn còn lại, Yoake là một nhân vật bí ẩn và thú vị, đến cuối thì chúng ra vẫn chưa khám phá hết tính cách của anh này. Yoake được ưu ái dành hẳn một tập để đi sâu vào quá khứ và thất bại trước đây. Mặc dù vậy anime có vẻ đang bỏ lỡ tiềm năng của nhân vật để đi xây dựng một hình tượng giả tạo, thi thoảng lại nói vài câu triết lí nguy hiểm. Thật khó hiểu tại sao Arata có thể trao niềm tin và uống thuốc một người lạ đưa cho trong lần đầu tiên gặp mặt, mà nhìn kiểu gì cũng thấy Yoake không thuyết phục và đáng tin chút nào. Cùng một vai trò như Yoake nhưng nhân vật Onoya còn kém may mắn hơn vì thiếu chiều sâu. Lí do duy nhất nhân vật này cần thiết cho nội dung đó là sự liên hệ với đối tượng 001, nhưng anime không hề đả động đến mối quan hệ này. Thành ra nếu bỏ Onoya đi thì cốt truyện cũng chả ảnh hưởng gì. Cũng như Arata thì hai nhân vật này đều không thể hiện được tính cách của một người trưởng thành sau khi trẻ hóa.
Về mặt hình ảnh, mặc dù là Web anime nhưng animation của ReLIFE không thua kém gì Tv series. Background được đầu tư khá đẹp mắt, tông màu tươi sáng hài hòa phù hợp với bối cảnh học đường. Tuy nhiên điều mình đánh giá cao nhất ở bộ này đó là chuyển cảnh hay vả sử dụng nhiều kỹ thuật animation sáng tạo để kể chuyện và miêu tả nội tâm nhân vật. Đơn cử như trong tập 4, sự sững sờ của Rena khi bắt gặp Chizuru và Oga đi cùng nhau, được thể hiện qua slow motion Chizuru bước từ trong nhà ra kèm theo nụ cười "thân thiện". Hoặc là cảnh Chizuru và Honoka đi theo hai hướng khác nhau, còn lại Rena cô độc đứng ở giữa thể hiện cảm giác bị bỏ rơi, sự bất lực khi cố đuổi kịp hai người bạn. Những chi tiết như vậy đã giúp khắc họa một cách tinh tế tâm lí nhân vật.

Bên cạnh đó thì anime cũng có khá nhiều điểm trừ. Thiết kế nhân vật hao hao nhau và không có nét nổi bật riêng, nếu không có tóc tai khác nhau thì thực lòng khó mà phân biệt được mặt mũi của họ. Vẽ người thì khó hình dung được tuổi tác, nhất là Yoake và Onoya khi 27 hay 17 chả khác gì nhau, nếu không nhìn quần áo và chiều cao thì chịu. Nhân vật đôi khi bị lệch mặt, tỉ lệ không cân đối, nhất là khi ở khoảng cách xa. Nhân vật nền như ở trong lễ hội thì khỏi cần vẽ luôn. Đôi khi anime còn xài đứng hình khá lâu như cảnh ăn uống ở căng tin, chỉ phát ra tiếng độc thoại của nhân vật chứ không hề cử động. Biểu cảm comedy cũng thiếu sự đa dạng, có lúc dùng chibi không thích hợp. Nhưng cũng có những biểu cảm rất đắt giá như nụ cười của Chizuru hay cảnh thẹn thùng của Oga.

Cuối cùng đó là âm nhạc. Toàn bộ anime chỉ có vài bài nhạc nền piano và jazz phát đi phát lại. Thông thường cách sử dụng nhạc cơ bản nhất đó là cảnh vui thì chèn bài vui tươi, cảnh buồn thì bài nhẹ nhàng. Nhưng ở đây, có những phân đoạn buồn như lúc Honoka muốn xin lỗi Rena ở phòng y tế, thì một giai điệu lạc quan vang lên làm phá hỏng tâm trạng. Những người làm phim dường như dùng nhạc ngẫu nhiên không cân nhắc gì. Hiệu ứng âm thanh thì rất nghèo nàn. Những cảnh cần nhiều âm thanh, tiếng động, tiếng ồn của đám đông như trong lễ hội thì hoàn toàn im bặt, làm mất đi không khí sôi nổi, đông vui. Bù lại thì ca khúc mở đầu phóng khoáng, tươi vui rất hợp với chủ đề học đường của anime. Đặc biệt là Ending được đầu tư mỗi tập một bài, toàn những ca khúc nổi tiếng ngày xưa và cực kì hay, gợi hoài niệm của người xem về tuổi học trò. Ngoài ra lồng tiếng các nhân vật đều ổn không có gì đáng phàn nàn.

Mặc dù bài viết chê khá nhiều nhưng thực sự ReLIFE có giá trị giải trí rất cao, bất kì ai xem cũng có dể dễ dàng bị nó cuốn hút. Tuy nhiên anime đã lược bỏ khá nhiều từ manga nên đọc truyện là sự lựa chọn tốt hơn. Với nội dung hài hước và thông điệp ý nghĩa, ReLIFE là lời nhắc nhở chúng ta hãy sống trọn vẹn từng phút giây trong đời, đừng để sau này phải hối tiếc vì không phải bao giờ chúng ta cũng có cơ hội sửa chữa lại quá khứ của mình. Dù thực tại có khắc nghiệt như thế nào cũng không được phép trốn tránh mà can đảm đối diện với nó, đó là cách chúng ta trưởng thành.
Overall: 7
Người viết: Hazy Nguyen
* Mọi trích dẫn từ bài viết này xin vui lòng ghi chú nguồn: http://toptenhazy.blogspot.com
Learn more »

ANIME REVIEW: ANNE OF GREEN GABLES

Anne of Green Gables được chuyển thể từ tiểu thuyết đầu tay của nữ nhà văn Lucy Maud Montgomery. Tác phẩm này cực kì nổi tiếng ở phương Tây và được đón nhận trên toàn thế giới. Anne of Green Gables thuộc World Masterpiece Theater của hãng Nippon Animation. Đây là một series khá đồ sộ bao gồm các TV anime chuyển thể từ những tác phẩm văn học kinh điển như Dog of Flanders, Romeo’s blue skies, The adventures of Tom Sawyer, Les Misérables, Alps no shoujo Heidi… Không chỉ là một trong những anime nổi bật nhất của Nippon Animation, Anne of Green Gables còn được xem là bản chuyển thể tốt nhất từ tiểu thuyết, vượt qua phim điện ảnh, phim truyền hình, hoạt hình…
  • Tên: Anne of Green Gables (Akage no Anne)
  • Studio: Nippon Animation
  • Năm phát hành: 1979
  • Số tập: 50
  • Rating: (Anidb) 6.72 ; (Myanimelist) 7.59
Câu chuyện kể về hai anh em nhà Cuthbert ở Green Gables muốn nhận nuôi một bé trai để đỡ đần công việc nông trại. Tuy nhiên trại trẻ mồ côi đã nhầm lẫn đưa đến cho họ một bé gái lắm mồm, bướng bỉnh và hay mơ mộng tên là Anne. Cô bé vô cùng thất vọng trước nguy cơ bị trả về. Thế nhưng sự trong sáng, nồng nhiệt của Anne đã thuyết phục Matthew và Marilla giữ cô ở lại. Từ đó họ bắt đầu những ngày tháng nuôi dạy Anne.

Điều tuyệt nhất đó là anime bám cực kì sát nguyên tác và chuyển tải trọn vẹn tinh thần câu chuyện. Vì đây là tiểu thuyết thiếu nhi nên nội dung rất trong sáng và được tái hiện lên anime rất chi tiết, tỉ mỉ. Có một số điểm khác biệt nhỏ nhưng hầu hết thay đổi đều tốt hơn, thậm chí những tập cuối còn vượt trội hơn tiểu thuyết gốc. Đây là điều rất đáng khen bởi vì văn chương khó chuyển thể hơn nhiều so với manga. Không có cốt truyện kịch tính hay thế giới viễn tưởng kì diệu, Anne of Green Gables chỉ kể câu chuyện rất đơn giản về cuộc sống của Anne từ 11-16 tuổi. Lối kể chuyện rất thoải mái, pacing chậm, đặc biệt là cách trình bày rất chân thật và trong sáng đã góp phần giúp anime thành công trong việc khai thác đời sống sinh hoạt thường ngày.

Vì anime kể chuyện theo thứ tự thời gian khá dài (5 năm) nên sự thay đổi của các nhân vật và mọi thứ xung quanh được thể hiện rất rõ. Những tập đầu thì Marilla mệt nhọc uốn nắn tính cách hoang dại của Anne, còn Matthew vẫn bao phen hết hồn vì những sai lầm của cô. Nhưng dần dần ba người họ gần gũi như một gia đình thật sự. Anne đã mang lại sức sống cho ngôi nhà im lặng và trang nghiêm này, sưởi ấm trái tim già nua của hai anh em nhà Cuthbert. Cho đến một ngày, khi Anne đi học xa nhà thì chúng ta nhận thấy rõ sự gắn bó giữa ba người họ như thế nào. Marilla luôn miệng nhắc tới cô, còn Matthew thì lủi thủi làm việc, Green Gables trở nên trống trải hơn bao giờ hết. Những biến chuyển như vậy được miêu tả từ từ và hết sức tự nhiên. Cứ thế người xem như được trải mình cùng câu chuyện, cảm giác được lớn lên cùng Anne và chứng kiến mọi sự thay đổi xung quanh cô.

Bộ phim này còn có một cái hay đó là không chỉ kể những chuyện tốt đẹp. Thường thì anime slice of life khá yên bình, cùng lắm là có vài mâu thuẫn cao trào chứ không có sự kiện chấn động như trong Anne of Green Gables. Như thế cũng tốt vì cuộc đời mà, phải có vui có buồn, không ai biết trước được điều gì sẽ đến. Thời gian trôi qua cũng là lúc nhiều thứ bị mất đi. Matthew bệnh tật không thể theo kịp công việc đồng áng, còn đôi mắt Marilla dần lộ rõ dấu hiệu tuổi tác. Anime thể hiện sự đối lập rõ ràng giữa hai thế hệ, Anne dần trưởng thành đầy sức sống, thì hai anh em Cuthbert lại ngày một ốm yếu đi và cuối cùng cũng phải đối mặt với sóng gió lớn nhất trong đời (không muốn spoil). Việc xây dựng sự kiện lớn như vậy hay bị lạm dụng trong anime. Ví dụ như các nhân vật shonen thường có tuổi thơ bất hạnh, gặp nhiều biến cố rất chi bi tráng để khiến người xem đồng cảm. Tuy nhiên ở đây, nó không nhằm gây sốc hay gì cả mà chỉ là một sự kiện bất cứ ai cũng có thể gặp phải trong đời. Nó là phương tiện để khắc họa nội tâm nhân vật, đặc biệt là phát triển nhân vật Anne và Marilla.

Ngoài ra, anime còn rất thành công trong việc xây dựng bối cảnh Avonlea châu Âu đầu thế kỉ 20. Nhà văn Lucy Maud Montgomery đã cố gắng thách thức nhiều quy ước đặt ra cho phụ nữ trong thời kì này. Bà cũng nhấn mạnh vai trò của giáo dục và môi trường sống. Điều đó được thể hiện rất chân thực trong anime. Các quy tắc, chuẩn mực hay định kiến đương thời đều được miêu tả kĩ càng để thấy được sự ảnh hưởng của chúng lên các nhân vật. Từ phong tục đi lễ nhà thờ, mời trà; các lễ nghi quý tộc; xu hướng mặc váy tay bồng cho đến quan niệm về mái tóc đỏ xui xẻo, hay con gái không nên học quá cao… tất cả tạo nên bối cảnh rất thật mặc dù Avonlea hoàn toàn là tưởng tượng. Có thể thấy là những người làm phim rất chăm chút world-building cho tác phẩm này.

Tuy vậy bộ phim có một điểm trừ lớn đó là kể chuyện thiếu chọn lọc. Mặc dù anime slice of life nói về đời sống thường ngày nhưng chuyện gì cũng kể rất dễ gây nhàm chán. Anime kể quá kĩ, nhiều chi tiết lặt vặt hoàn toàn có thể lược bỏ hoặc rút gọn đi. Thực ra chuyển thể không nhất thiết phải trung thành với source bởi vì cái gốc chưa chắc đã hoàn hảo. Một chuyển thể hay là biết cách chắt lọc tinh túy từ tác phẩm gốc và biến tấu những chỗ chưa phù hợp. Ví dụ như những cảnh Anne và Diana vui chơi, anime miêu tả cả quãng đường Anne đi từ nhà đến chỗ hẹn nhưng thực ra điều này không cần thiết. Hay có những đoạn hồi tưởng rất dài về lúc Anne mới đến Green Gables, dường như copy hoàn toàn những tập trước mà không chỉnh sửa gì. Vì vậy 50 tập là quá dài, nếu kể chuyện súc tích hơn thậm chí có thể rút gọn một nửa.
Từ trái qua phải: Gilbert, Mrs. Stacy, Diana, Mrs. Allan, Ruby.
Về phần nhân vật, đây là điểm đặc sắc nhất của tác phẩm này. Vì thời lượng dài nên anime có cơ hội xây dựng hệ thống nhân vật rất chặt chẽ và có sự phát triển cân đối, đồng đều. Qua việc tạo dựng thói quen, lối suy nghĩ và nắm bắt tốt cảm xúc nhân vật thì tính cách của mỗi người hiện lên rất rõ ràng, không ai giống ai. Kể cả những vai rất nhỏ như anh giúp việc cũng được thể hiện tỉ mỉ các thói quen ăn uống say sưa và hơi lơ đãng. Khi mọi người đang nghiêm túc bàn luận về Anne trong bữa cơm thì anh ta vẫn cắt thịt ăn một cách bình thản, mút ngón tay, liếm đĩa rất ngon lành, chả để ý gì đến xung quanh. Các mối quan hệ cũng được xây dựng hết sức chân thật. Đặc biệt là giữa Anne với Marilla, Matthew và Diana. Hoặc là tương tác giữa Anne và Gilbert cũng rất thú vị và biến chuyển hợp lí tự nhiên. Các nhân vật phụ thể hiện vai trò bổ trợ rất hiệu quả, không có bất cứ ai thừa thãi. Từ vợ chồng nhà Allan, cô Stacy, bạn bè trong lớp, hàng xóm cho đều được quan tâm đúng mực.
Hai nhân vật quan trọng có ảnh hưởng lớn đến cốt truyện là Matthew và Marilla. Matthew là người trầm lặng, nhút nhát nên tính cách của ông được bộc lộ một cách tinh tế qua cử chỉ hành động. Ông luôn ngại ngùng khi gặp người lạ, thường kiếm cớ ra ngoài khi nhà có khách hay lo lắng thái quá khi mua hàng. Matthew ít khi tự quyết định mọi việc mà thường nghe lời Marilla. Có thể thấy như ở mấy tập đầu, ông không nỡ nói với Anne rằng họ muốn nuôi một bé trai nên đưa cô về nhà và phó mặc cho Marilla sắp xếp. Khi Anne vui sướng kể chuyện thì Matthew chỉ ngồi im lặng, thi thoảng ậm ừ một vài câu. Nhưng nhìn vào biểu cảm say mê lắng nghe, hay cử chỉ tự nhiên với Anne so với sự lúng túng khi gặp người qua đường, chúng ta nhận thấy được ông thật sự thấy gần gũi và yêu quý Anne. Chỉ trong một quãng đường ngắn Matthew chở Anne về nhà, anime đã thể hiện được nhiều thứ như tâm trạng, tính cách, mối quan hệ của nhân vật mà không cần nhiều lời thoại.

Matthew là người Anne yêu thương nhất vì ông nhỏ nhẹ, dịu dàng và chiều chuộng cô khác hẳn với Marilla. Qua thời gian sống cùng Anne, Matthew đã dần thay đổi. Ông có chính kiến hơn và thường bảo vệ Anne mỗi khi cô bé bị trách mắng. Matthew thể hiện sự quan tâm theo một cách riêng. Ông luôn tin tưởng và động viên Anne mỗi khi cô bé tự ti trước bạn bè. Ông quan sát Anne rất tinh tế và nhạy cảm trước những mong ước của cô, luôn muốn cô có được đời sống vật chất thoải mái. Vì Anne, Matthew đã làm những việc chưa từng làm trước đây khiến nhiều người sửng sốt. Ông nhờ bà Lynde may váy cho Anne hay tự mình đi mua vải. Vì vậy dù không nổi bật và được lên hình nhiều như Marilla, nhưng cách xây dựng nhân vật tinh tế đã giúp Matthew trở thành một vai diễn khó quên.
Ngược lại, Marilla là người rất nguyên tắc, lí trí nên anime đã lựa chọn cách thể hiện thông qua hội thoại. Bà gần như hoàn toàn đối cực với Anne. Nếu như Anne tính cách dữ dội, ồn ào, mộng mơ thì Marilla lại nghiêm khắc, ôn hòa và thực tế. Vì vậy bà luôn cố gắng rèn dũa cô bé một cách cứng rắn theo chuẩn mực, và là người có tác động mạnh mẽ nhất giúp định hình nên tính cách của cô sau này. Lời thoại của Marilla phản ánh đúng hình ảnh một người nội trợ, người chủ gia đình: luôn phải nói nhiều, suốt ngày nhắc nhở, phàn nàn và có nhiều lời khuyên từng trải. Bà không muốn Anne ăn diện, đua đòi bạn bè nên ít khi sắm sửa cho cô quần áo đẹp. Đặc biệt Marilla phạt rất nghiêm khắc khi Anne mắc lỗi như chuyện cô bé nói dối về viên đá cài áo.

Tuy nhiên dần dần Marilla cảm nhận được vai trò của người mẹ. Từ một bà cô già nghiêm nghị, Marilla đã trở thành một người phụ nữ khoan dung và mềm mỏng. Khác với Matthew, Marilla không bao giờ ôm ấp hay nói lời yêu thương cô bé. Bà ít khi biểu lộ sự quan tâm ra ngoài, nhưng thực lòng rất lo lắng cho cô. Bà không nói với Anne về sức khỏe của mình và Matthew để cô tập trung học tập. Hay là khi Anne trở về sau nhiều tháng xa nhà, mặc dù không nói ra nhưng Marilla tỏ ý giận dỗi vì Anne không về sớm mà chạy đi gặp bạn trước. Để rồi cuối cùng, cô bé lại chính là niềm tự hào và là chỗ dựa cho Marilla trước những sóng gió ập đến. Chúng ta được thấy một mặt khác ở Marilla, đằng sau vẻ ngoài rắn rỏi là những tâm tư sâu sắc về thời thiếu nữ, là một trái tim dễ bị tổn thương và gục ngã nếu không có Anne.
Cuối cùng, nhân vật tỏa sáng nhất và là linh hồn của bộ phim này không ai khác chính là Anne. Đây là kiểu mẫu nhân vật hết sức độc đáo, không thể bắt chước. Thông thường thì nữ chính trong anime khá hoàn hảo, hoặc ít ra phải đẹp vì xấu chả ai muốn xem. Tuy nhiên Anne lại được xây dựng với rất nhiều thiếu sót giống như những đứa trẻ 11 tuổi khác. Ngoại hình gầy gò, khuôn mặt đầy tàn nhang và mái tóc đỏ khác thường. Tính cách thì ngoan cố, vụng về, nói nhiều, hay mơ mộng viển vông, dễ phân tâm và đôi khi khá hoang dại. Cô thù ghét Gilbert mấy năm trời chỉ vì bị trêu chọc đúng một lần, hay thậm chí sẵn sàng bỏ học do thầy giáo không công bằng. Vậy nhưng Anne thực sự rất thông minh, sống tình cảm, luôn nỗ lực mạnh mẽ để học giỏi hơn và ngày một hoàn thiện bản thân. Đây là một nhân vật rất thực tế và con người.

Anne mất cha mẹ khi mới ba tháng tuổi vì bệnh thương hàn. Sau đó cô được một vài gia đình nhận làm việc trước khi được gửi đến trại mồ côi. Trong điều kiện sống vất vả, cô bé tìm được niềm an ủi trong thế giới tưởng tượng của mình. Đó vừa là nơi thoát li hiện thực khốn khó, vừa là chỗ dựa, một công cụ đấu tranh với đời sống thực tại. Vì không được giáo dục tử tể và có cơ hội trải nghiệm với thế giới bên ngoài, Anne đã lấp đầy cuộc sống của mình bằng những câu chuyện, bài thơ, trí liên tưởng vô cùng phong phú và sống động. Nhưng trên hết, đó là cách cô bé thích nghi với thực tại và giữ mình luôn trong trạng thái vui vẻ. Anne đã học được cách tận hưởng, tìm thấy hạnh phúc từ những điều đơn giản, nhỏ nhặt. Nó cũng hình thành nên thiên hướng nghệ thuật, tính cách vui tươi năng động và sức mạnh tinh thần bền bỉ ở Anne.

Anne đã trải qua một tuổi thơ vất vả từ nơi này qua nơi khác mà không có sự chăm sóc của gia đình thật sự. Vì vậy cô luôn khao khát về một nơi gọi là nhà. Lần đầu tiên trong đời, Anne được nhận nuôi như một đứa con, được sống bình thường, đi học, vui chơi… Niềm vui sướng tột cùng được thể hiện rõ nét qua khuôn mặt rạng rỡ, nói huyên thuyên không ngừng. Mọi thứ được nhìn qua đôi mắt của Anne từ căn phòng nhỏ, cây cối, bữa ăn đều trở nên đẹp đẽ lạ thường. Chính tính cách sôi nổi đó đã đem đến sắc màu thú vị cho anime. Người xem không bao giờ cảm thấy nhàm chán ngay cả khi Anne làm những việc rất bình thường như kể chuyện, nướng bánh, dọn phòng… vì cô luôn có suy nghĩ rất khác biệt và cuốn hút.

Vì diễn biến theo quá trình trưởng thành của nhân vật nên anime coming of age có một ưu điểm lớn, đó là các nhân vật chắc chắn không đơn điệu, một chiều mà có sự phát triển. Anne ở đây cũng vậy. Chúng ta không chỉ được thấy cô lớn lên, trở nên cao ráo xinh đẹp hơn, mà tính cách cũng ngày càng chín chắn, dịu dàng. Cô bắt đầu cư xử như một quý cô phép tắc, có trách nhiệm, biết suy nghĩ thấu đáo về gia đình và tương lai. Sự phát triển nhân vật hết sức tự nhiên. Nhưng điều tuyệt hơn cả là dù đã thay đổi rất nhiều, Anne không đánh mất bản chất của mình, vẫn là một cô gái hay tưởng tượng, vẫn say sưa nhìn ngắm cảnh xuân trong khi bạn bè đang tất bật thi cử. Tất cả đã làm cho Anne trở thành một nữ chính đặc biệt trong thế giới anime.
Về mặt hình ảnh thì art của Anne of Green Gables khá đơn giản, animation trung bình nhưng background lại rất đẹp. Anime này có sự tham gia của một bộ sậu Ghibli đó là Isao Takahada (Grave of the fireflies) làm đạo diễn, Yoshifumi Kondo (Whisper of the heart) thiết kế nhân vật và Hayao Miyazaki (Spirited away, Princess Mononoke) vẽ cảnh nền. Vì vậy có thể thấy là các nhân vật trong đây tạo hình tròn trĩnh, ưa nhìn theo kiểu Ghibli. Còn background thì rất dễ phát hiện ra phong cách của Hayao Miyazaki, đặc biệt khá giống với Kiki’s delivery service hay My neighbor Totoro. Khoảng 15 tập đầu tiên do ông thực hiện thì phần hình ảnh thực sự tỏa sáng hơn hẳn phần còn lại, có thể nói hiếm TV series nào đạt được chất lượng như vậy trong thập niên 70. Nhất là các cảnh tưởng tượng của Anne rất sống động, lung linh đầy màu sắc.

Bối cảnh cũng được xây dựng vừa chính xác với lịch sử, vừa sát với mô tả trong tiểu thuyết và được đầu tư kĩ lưỡng. Bằng chứng là những người làm phim đã chi ngân sách lớn vào việc nghiên cứu lịch sử và thậm chí đến hòn đảo Prince Edward trong tác phẩm để tìm hiểu về kiến trúc, cảnh quan thiên nhiên. Kết quả là tuy không có chi tiết cầu kì nhưng background đã lột tả được vẻ đẹp của hòn đảo, từ những tòa nhà châu Âu cổ kính cho đến khu rừng lá kim nông thôn. Nó còn nêu bật được sự thay đổi theo mùa và năm một cách rõ ràng. Tuy phạm vi bối cảnh không lớn, chỉ quanh quẩn một vài địa điểm trên hòn đảo nhưng cảnh nền rất đa dạng và đẹp tựa như những bức tranh sơn dầu. Song anime vẫn mắc phải điểm trừ là sliceshow, cuộn cảnh tương đối nhiều và nhàm chán.

Khoản âm nhạc của Anne of Green Gables thì khá hạn chế. Nhìn chung nó được dùng phù hợp, đúng lúc, ăn khớp với nội dung anime. Trong cảnh vui vẻ thì âm nhạc rộn ràng, tươi vui; còn khi buồn thì nhẹ nhàng, ảm đạm. Có thể thấy là các soundtracks đã hoàn thành vai trò tương đối ổn nhưng lại hơi mờ nhạt, không có bài nào để lại ấn tượng. Opening và Ending cũng khá bắt tai nhưng chưa đặc sắc, mang âm hưởng nhạc phim cổ điển những thập niên trước. Lồng tiếng phù hợp với tất cả các nhân vật. Bản thân mình thì không thích giọng của Anne, nhất là khi cô bé giận dỗi hay lo lắng lồng tiếng hơi kịch và giả tạo.

Tổng kết lại, mặc dù còn nhiều thiếu sót, đặc biệt là trong cách kể chuyện nhưng Anne of Green Gables là một chuyển thể thành công. Anime đã thể hiện tốt nhất về khoản nhân vật, họ đều rất dễ chịu, thực tế và lúc xem xong hẳn bạn sẽ yêu quý tất cả các nhân vật trong bộ phim này. Anime chỉ chuyển thể quyển 1 của series tiểu thuyết. Nếu yêu thích tác phẩm này thì bạn có thể tìm đọc các phần còn lại xoay quanh cuộc sống của Anne khi kết hôn, có con… Ngoài ra Before Green Gables (2009) là prequel kể về Anne lúc nhỏ trước khi đến Green Gables, đây cũng là một anime hay đáng xem.
Overall: 7
Người viết: Hazy Nguyen
* Mọi trích dẫn từ bài viết này xin vui lòng ghi chú nguồn: http://toptenhazy.blogspot.com
Learn more »

ANIME REVIEW: BASILISK

Câu chuyện xoay quanh hai gia tộc nhẫn giả Iga và Kouga từng thù địch nhau hàng trăm năm, nhưng nhờ sự hòa giải của Hanzo Hattori mà không rơi vào chiến tranh đẫm máu. Hai trưởng tộc Oboro và Gennosuke chuẩn bị kết hôn để xóa bỏ thù hận giữa hai phái thì hiệp ước hòa giải bất ngờ bị hủy bỏ. Hai mươi ninja ưu tú nhất của họ phải tham gia vào một cuộc chiến sống còn để tranh giành quyền lực bên cạnh shogun Tokugawa. Manga Basilisk được Gonzo chuyển thể thành anime vào năm 2005. Giai đoạn này, Gonzo đã làm ra khá nhiều series sáng giá như Full Metal Panic!, Kaleidor Star, Last Exile, Samurai 7, Gankutsuou, Welcome to the N.H.K, Red garden… Liệu Basilisk của đủ đặc sắc để đứng chung hàng với những tác phẩm này?
* Lưu ý: Bài viết tiết lộ một phần nội dung phim, bạn nên cân nhắc trước khi đọc.
  • Tên: Basilisk : Kouga Ninpou Chou (Basilisk: The Kouga Ninja Scrolls)
  • Studio: Gonzo
  • Năm phát hành: 2005
  • Số tập: 24
  • Rating: (Anidb) 6.72 ; (Myanimelist) 7.70
Basilisk tựa như Romeo & Juliet kết hợp với Ninja Scroll, một câu chuyện tình yêu ngang trái giữa hai phe đối lập, nhưng đặt trong bối cảnh đầy tăm tối, bạo lực ghê rợn. Cốt truyện khá đơn giản, không có sự kiện nào đặc biệt ngoài việc chém giết nhau giống như một cuộc thành trừng vô tận giữa hai phe. Thế nhưng dàn nhân vật đa dạng, các cảnh hồi tưởng và diễn biến khó đoán đã khiến cho câu chuyện trở nên phức tạp và hấp dẫn hơn. Nhìn chung những tác phẩm Mari Okada tham gia khâu kịch bản thì có thể romance rắc rối, có thể sến, có thể drama mệt não, nhưng nội dung chắc chắn không nông cạn. Basilisk cũng vậy, nó thể hiện mối thù ở cả hai phía bằng một góc nhìn trung lập và khai thác câu chuyện có chiều sâu về tình yêu và thù hận.

Một điểm thành công ở anime này là sự kết hợp hài hòa giữa lịch sử, hành động, tình cảm lãng mạn và đặc biệt là yếu tố siêu nhiên. Các trận đấu không phải kiếm thuật nhàm chán mà sử dụng nhiều năng lực siêu nhiên đa dạng, độc đáo rất hiếm thấy trong anime. Ví dụ như da hút máu, hơi thở độc, đồng hóa vào vật thể rắn, thổi lốc xoáy hố đen… thậm chí có những cái rất gớm như điều khiển đờm, nhớt, giấu kiếm trong họng… Chúng ta không thể biết được ai sẽ thắng hay thua vì các nhân vật không phụ thuộc sức mạnh cơ bắp hay năng lực. Cái lôi cuốn người xem không chỉ ở kết quả mà là quá trình họ lừa lọc nhau, sử dụng trí thông minh, xảo quyệt để thắng. Các trận đánh nhờ vậy diễn ra tương đối nhanh và rất kịch tính căng thẳng, đồng thời tạo pacing nhanh cuốn hút.

Tuy Basilisk mở đầu rất tiềm năng nhưng về sau thì dần trở nên dễ đoán và nhàm chán. Anime không có một hướng đi cụ thể, không cố gắng giải quyết vấn đề mà cứ để các nhân vật chém giết lẫn nhau vô nghĩa, giết xong thì hết phim. Thay vì quan tâm làm cách nào để hóa giải thù hận hay nhân vật phát triển ra sao thì người xem chỉ việc ngồi đếm xác và đoán “Ai sẽ chết tiếp theo?”. Như vậy sự thay đổi duy nhất trong anime là số lượng nhân vật chứ cốt truyện hoàn toàn không phát triển, không đạt được cái gì cả. Bên cạnh đó các chi tiết fanservice trong anime dù không đến mức nhồi nhét vô duyên, nhưng cách thể hiện lại kém hay so với độ dark, nghiêm túc của câu chuyện.

Một điểm trừ nữa ở Basilisk là mối hận giữa hai gia tộc chưa được khai thác thuyết phục. Mặc dù các nhân vật thể hiện rõ ràng lập trường thù ghét của mình nhưng rất khó để giải thích tại sao họ lại căm ghét nhau đến vậy. Họ đủ trưởng thành để nhận thức được hoàn cảnh cũng như sự vô nghĩa của chiến tranh, song kể cả những nhân vật từng trải nhất, lớn tuổi nhất cũng thể hiện một kiểu thù ghét khá trẻ con. Nếu như nguyên nhân của mối thù truyền kiếp này được khai thác sâu và thuyết phục hơn, bộc lộ rõ được sự ảnh hưởng đến định kiến của các thế hệ sau, thì khán giả sẽ dễ dàng hiểu và đồng cảm hơn nhiều.
Từ trái qua phải: Oboro, Gennosuke, Tenzen, Okoi, Yashamaru
Bù lại đó thì Basilisk khá mạnh ở khoản nhân vật, nếu không có họ thì bộ phim mất phần lớn sức hấp dẫn và không khác gì một bộ thuần shounen. Với số lượng đông đảo xấp xỉ 20 người thì anime đã quản lí khá tốt, phân chia thời lượng lên hình tương đối hợp lí. Tất cả họ đều đa dạng cả về ngoại hình, tính cách lẫn đời sống tình cảm. Càng về sau thì xử lí nhân vật tốt dần lên, các mối quan hệ càng phức tạp và bộc lộ suy nghĩ rõ ràng hơn. Thông qua hồi tưởng quá khứ và tương tác với các nhân vật khác, anime cố gắng khiến người xem hiểu và cảm thông với bi kịch của họ. Mặc dù trong phim có rất nhiều thương vong nhưng không ai bị loại bỏ khỏi câu chuyện một cách bất cẩn, mà luôn liên kết và tạo điều kiện phát triển các nhân vật khác cũng như thúc đẩy cốt truyện.

Oboro và Gennosuke là hai nhân vật chính và chiếm thời lượng lên hình nhiều nhất. Họ bị mắc kẹt trong tình huống tiến thoái lưỡng nan giữa gánh nặng của người lãnh đạo và tình cảm cá nhân. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa hai gia tộc mà còn là cuộc chiến giữa trái tim và lí trí, vậy nên hai nhân vật này dễ thể hiện được mâu thuẫn nội tâm tốt nhất. Tuy nhiên những gì họ bộc lộ trong anime lại chứng minh điều ngược lại. Oboro mặc dù khóc lóc, đau khổ nhiều nhưng thể hiện rất ít sự giằng xé; vì cô cam chịu, không có ý chí đấu tranh giữa tình yêu và trách nhiệm. Gennosuke thì phức tạp hơn một chút nhưng lại trầm lặng, ít biểu lộ nội tâm. Cứ thế họ lỡ mất cơ hội trở thành những nhân vật chính hay.

Một người nữa lặp lại điều tương tự đó là Tenzen. Khán giả dễ dàng bị cuốn hút bởi sự bí ẩn của ông ta cả về năng lực, tính cách và quá khứ. Xuyên suốt anime, Tenzen luôn tỏ ra là một người không hề đơn giản, tạo dự cảm về một bí mật đằng sau khá ấn tượng. Tuy nhiên khi mọi thứ được tiết lộ thì thật khó để thông cảm với động cơ của nhân vật này. Với một người thông minh, sâu sắc và sống lâu như Tenzen thì cần một lí do thuyết phục hơn, một động cơ mạnh mẽ hơn bất kì nhân vật nào khác để sinh lòng thù hận trong một thời gian dài như thế. Và vậy là một lần nữa Basilisk đã biến một vai đáng nhớ trở nên tầm thường.
Từ trái qua phải: Akeginu, Hyouma, Koshirou, Hotarubi, Saemon
Nói như vậy không có nghĩa là dàn nhân vật chính yếu, mà chỉ là các nhân vật phụ sống động và ấn tượng hơn. Họ có nhiều thời gian để khai thác nội tâm và bi kịch. Đơn cử như Hyouma được dành hẳn một tập hồi tưởng để thấy được sự trung thành và khí chất của anh ta. Akeginu và Koshirou thì có tâm lí khá phức tạp, đặc biệt là Koshirou là nhân vật khác biệt nhất so với manga. Sự thụ động trong anime trái ngược với tính cách kiêu ngạo trong truyện, nhưng nhờ đó lại thể hiện được nhiều mâu thuẫn nội tâm giữa tình yêu và mệnh lệnh. Còn Hotarubi là một cô gái tàn nhẫn, ích kỉ nhưng lại rất thủy chung. Bản thân cô đã đóng góp hai cảnh phim xúc động và có chiều sâu trong anime, đó là khi cảm nhận được Yashamaru chết và cái chết của chính cô.

Tuy nhiên vai diễn hay nhất lại thuộc về Saemon. So với những người khác thì anh ta bất lợi nhất về tạo hình. Thường thì nhân vật càng trông tầm thường thì càng ít quan trọng và dễ chết sớm. Song đây là nhân vật duy nhất phát triển và có nhiều biến động trong toàn bộ series. Anh ta là một sát thủ chuyên nghiệp, giỏi che giấu cảm xúc và cũng rất “được việc” (góp công giết được nhiều người nhất). Khoảnh khắc Saemon chứng kiến Okoi chết có lẽ là cảnh hay nhất anime, thể hiện được sự bất lực và đau đớn từ ánh mắt, cách ngồi im lặng, lắc tay cho đến tiếng gọi thầm “Okoi! Okoi!” trong vô vọng. Từ đây Saemon có sự chuyển biến tính cách rõ rệt. Ban đầu anh tỏ ra trung lập về chuyện nội bộ hai gia tộc, chỉ yêu thích cuộc sống bình yên bên cạnh Okoi, nhưng so sánh lúc ra tay với Hotarubi sau này thì hoàn toàn trái ngược: tàn bạo, vô cảm và đầy thù hận.

Nếu dừng lại ở đó thì anh ta vẫn chưa có gì hơn các nhân vật trên, cái hay bắt đầu ở chỗ anh ta bị ảnh hưởng bởi chính những người mình giết. Một phần vì năng lực của Saemon là lừa lọc, phản bội, gây ra những cái chết đau đớn nhất về tinh thần. Phần nữa là các nạn nhân này có quan hệ mật thiết với nhau. Chứng kiến hàng loạt bi kịch và cảm nhận được tình cảm sắt son giữa họ, anh bắt đầu nhận ra sự vô nghĩa của cuộc chiến. Vì bản chất nhân từ, vì lí trí của một ninja giỏi, vì sự đồng cảm của một người anh mất đi em gái và vì có nhiều cơ hội gần gũi với các thành viên của Iga, Saemon dần dần thay đổi. Từ việc giết Yashamaru một cách vô cảm, anh ta đã gật đầu thương hại khi Hotarubi chết, rồi trăn trở sau khi lừa Koshirou và cuối cùng không nỡ ra tay với Akeginu: “Có quá muộn không để hiểu về người Iga”. Tất cả đã giúp Saemon hoàn thành một vai diễn khó quên.

Tuy vậy sẽ tốt hơn nếu Basilisk giảm số lượng nhân vật. Một bộ phim cần nhiều nhân vật làm gì nếu như gần một nửa trong số đó chỉ xuất hiện 30 phút, chưa được khai thác đến nơi đến chốn đã chết đi. Tất cả giống như được thêm vào cho đủ 20 người chứ không có đóng góp đáng kể nào cho nội dung phim. Chúng ta cũng chưa kịp hiểu gì về họ nên việc họ chết không đem lại cảm xúc gì. Số còn lại thì mặc dù có chiều sâu nhưng lại ít phát triển.
Về mặt hình ảnh, Basilisk sở hữu art đẹp mắt và có phong cách riêng. Anime dùng rất ít CGI như hiệu ứng mặt nước hay đàn bướm của Hotarubi nhưng lần nào cũng thực hiện rất đẹp và khéo léo. Các cảnh quan kiến trúc phù hợp với lịch sử và được vẽ chi tiết từ nhà kho, con tàu, phòng trọ cho đến lâu đài hay toàn cảnh nơi ở của hai phái. Toàn bộ anime được phủ một tông màu lạnh và tối gợi không khí căng thẳng, rùng rợn của cuộc chiến và cảm giác xa cách, lạnh nhạt giữa hai gia tộc. Được sử dụng nhiều hơn cả là màu tím, đây là màu tượng trưng cho sự thủy chung và gợi buồn. Khó có màu sắc nào tạo nên sự ảm đạm, u hoài cho anime phù hợp hơn thế nữa. Điểm trừ là hầu hết các cảnh phim diễn ra vào buổi tối, trong khi đó các nhân vật cũng thường mặc đồ gam màu tối nên kém nổi bật và khó nhìn.

Thiết kế nhân vật nhìn chung không có thay đổi lớn so với manga, nhưng nên thay đổi thì tốt hơn. Các nhân vật được vẽ rất đậm; râu tóc, mày mi rậm rạp. Cơ thể người thì quá khổ và mắt quá lớn so với khuôn mặt làm giảm đi sự quyến rũ của các nhân vật nữ. Một số thì xấu xí như Danjyou và Ogen, thật khó hình dung họ thay đổi mạnh như vậy so với thời trẻ. Một số thậm chí rất kì quặc, dị dạng, giống vai phản diện một bộ anime siêu nhiên nào đó hơn là con người bình thường, có thể kể đến như Syougen, Jyuubei, Rousai, Jigorou… Các nhân vật còn lại trông rất giống nhau vì không có điểm nhấn riêng. Sẽ mất một thời gian để người xem có thể phân biệt được Hyouma và Tenzen, Kagerou và Akeginu, Koshirou và Yashamaru...

Về âm nhạc, Basilisk sở hữu background music hay với số lượng khá phong phú. Chúng có nhịp điệu rất hợp với anime ninja, kết hợp nhiều nhạc cụ dân tộc như trống kèn, đàn tranh, sáo… hay là tiếng hô đồng thanh tương tự trong Naruto. Điều đó cũng giúp âm nhạc mang màu sắc lịch sử truyền thống. Tuy nhiên ngoài các cảnh romance thì nhạc nền ở đây được lồng ghép chưa thực sự hay, ít có tác dụng nhấn mạnh tâm trạng hoặc tạo dựng không khí. Các hiệu ứng âm thanh random, thậm chí có lúc hơi ồn ào. Bài hát Opening chỉ slideshow hàng loạt nhân vật và không tạo điểm nhấn nào đáng nhớ, nhưng bù lại hai bài Ending đều hay và bắt tai. Các diễn viên lồng tiếng thì hoàn thành tương đối tốt vai trò của mình.

Nhìn chung Basilisk không phải một bộ xuất sắc nhưng nó có thể phù hợp với nhiều người, trừ khi bạn không chịu được tình cảm sến sến và tragedy. Giải thích cho tựa đề của anime, Basilisk là tên của một quái thú trong thần thoại Hi Lạp thường được cho là có đầu gà, mình rắn và có khả năng hóa đá/giết người chỉ bằng ánh mắt. Có thể nó ngụ ý đến năng lực của Oboro, đó là hóa giải được mọi thuật ninja của bất cứ ai nhìn vào mắt. Vậy nó có hóa giải được mối hận lâu đời hay không? Tình yêu của Oboro và Gennosuke có thể hàn gắn được hai gia tộc hay không? Hãy xem để biết kết quả nhé.
Overall: 7
Người viết: Hazy Nguyen
* Mọi trích dẫn từ bài viết này xin vui lòng ghi chú nguồn: http://toptenhazy.blogspot.com
Learn more »

ANIME REVIEW: YU YU HAKUSHO

Shounen có thể nói là thể loại anime được ưa chuộng nhất, nổi tiếng nhất nhưng đồng thời cũng thường không được đánh giá cao. Số lượng anime lớn nhưng chất lượng tầm trung, chủ yếu phô diễn các cảnh hành động là một trong những lí do thể loại shounen phù hợp với đối tượng khán giả thanh thiếu niên, nhưng lại gặp phải cái nhìn khắt khe của những gu xem phim trưởng thành. Song thể loại này cũng không thiếu các tác phẩm nổi bật, tiếu biểu là Yu Yu Hakusho.
  • Tên: Yu Yu Hakusho (Ghost files/Yuu Yuu Hakusho)
  • Studio: Pierrot
  • Năm phát hành: 1992
  • Số tập: 112
  • Rating: (Anidb) 8.06; (Myanimelist) 8.46
Nội dung anime kể về Yusuke Urameshi bị chết do tai nạn ô tô trong khi cố gắng cứu một đứa bé. Tuy nhiên đây chưa phải là ngày tử của cậu mà hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Koenma, con trai người cai quản linh giới. Vì vậy Yusuke được trao một cơ hội hồi sinh sau khi hoàn thành thử thách đưa ra. Từ đó cậu có khả năng nhìn thấy yêu quái và các hiện tượng siêu nhiên. Cậu đồng ý trở thành thám tử linh giới để điều tra các vụ việc liên quan đến những yêu quái muốn làm hại con người.

Manga Yu Yu Hakusho có cùng tác giả với Hunter x Hunter (HxH), vốn là hai tác phẩm lớn và thành công nhất Togashi Yoshihiro. Vì vậy bài viết có một ít so sánh. Ở Yu Yu Hakusho có ba thế giới song song, đó là Ningenkai (Nhân giới nơi con người sống); Reikai (Linh giới, nơi người sau khi chết đến và được đầu thai tương tự như thiên đường) và Makai (Ma giới, tầng sâu nhất dành cho yêu quái). Mặc dù kết cấu không gian khá hợp lí nhưng đôi khi tác phẩm vẫn có các tiểu tiết chưa thực sự nhất quán về ba giới này. Có thể thấy bối cảnh không có gì mới, thậm chí rất hay bị so với Dragon Ball và Bleach vì có nhiều điểm tương đồng. Vậy điều đặc biệt hơn của Yu Yu Hashuko ở chỗ nào?

Yu Yu Hakusho trung thành với manga và hoàn toàn không có filler, đó là một điểm cộng to lớn. Anime thay đổi rất ít so với nguyên tác, giữ nguyên cả mức độ bạo lực, chửi tục cho đến thiết kế nhân vật. Các trận chiến không bị kéo dài lê thê, ít khi dài hơn 1-2 tập câu giờ như các anime shounen khác. Nó cũng không bị chế thêm filler ngoài lề lan man mà chạy thẳng một mạch 112 tập phim. Thế nhưng anime vẫn có đủ các tập hài hước nhẹ nhàng để chuyển arc tự nhiên, không làm khán giả cảm thấy đột ngột. Kết thúc arc này sẽ có hint sự kiện để mở ra arc khác. Hết Spirit Detective Saga thì Yusuke được hẹn tái đấu trong một cuộc thi ở Ma giới, đó chính là nội dung Dark Tournament Saga. Đến cuối arc này mục đích của nhân vật phản diện bị phá hoại nhưng được tiếp quản bởi một người khác, từ đó chuyển sang arc 3 với vai phản diện mới. Như vậy các arc luôn có sự liên kết chặt chẽ chứ không phải hết là hết luôn như những anime khác.

Góp công lớn đưa Yu Yu Hakusho vượt lên các anime shounen thông thường đó là tính chiến thuật. Các nhân vật chính không phải những kẻ thiếu suy nghĩ, chỉ chăm chăm lao vào đánh nhau mà không cần biết làm thế nào để thắng. Một khi yếu thế trước đối thủ thì cách duy nhất đó là động não hoặc trông chờ may mắn. Song không nhiều anime shounen hiểu được điều này ngoài một số bộ như Jojo’s bizarre adventure, HxH, Fullmetal alchemist, Claymore... Trong Yu Yu Hakusho mọi trận đấu ít nhiều đều có tính toán nên mạnh chưa chắc đã thắng, yếu chưa chắc đã thua. Cả phe địch hay phe ta đều phải cân nhắc, mưu mẹo trước các cuộc chiến sống còn. Vì vậy họ thắng bằng năng lực, bằng sự khôn ngoan chứ không phải võ mồm, độ dai sức, buff niềm tin hay đại loại thế.

Một ưu điểm nữa đó là hệ thống chiêu thức, kĩ năng trong Yu Yu Hakusho khá đa dạng và thú vị. Nó không được chặt chẽ sáng tạo như HxH nhưng đủ để hấp dẫn người xem. Có những cái chúng ta nhẵn mặt như năng lực theo nguyên tố vật chất Mộc, Thủy, Hỏa, Băng, Phong… hay theo Tứ linh Rồng, Hổ, Rùa, Phượng. Nhưng cũng có những kiểu khá mới lạ như cộng sinh (Toguro anh), Yo yo (Rinku), uống rượu (Chu), bắn xúc xắc (Kaname), tạo virut (Minoru), ăn năng lực (Sadao)…

Tuy Yu Yu Hakusho là một anime rất khá, nhưng không xuất sắc. Nó vẫn không tránh khỏi hạn chế chung của thể loại shounen và lỗ hổng trong cốt truyện, đơn cử như:
  • Sức mạnh niềm tin: Tuy rất ít nhưng không phải không có. Nhân vật chính sẽ tự nhiên mạnh lên, giải phóng sức mạnh tiềm ẩn khi chứng kiến bạn bè bị tổn thương. Luôn có khả năng bí ẩn nào đó khiến anh ta dù thập tử nhất sinh, cạn kiệt năng lượng nhưng vài phút sau vẫn có thể chiến đấu trở lại.
  • Bình luận viên: Khi hai người đang đánh nhau thì số còn lại sẽ đứng xổ văn. Nhiệm vụ của họ là tường thuật chi li mọi chiêu thức, động thái trong trận chiến và bơm cho nhân vật chính càng nguy hiểm càng tốt. “Anh ta từng đánh bại X”; “Thật không may cho kẻ nào gặp phải hắn”… Vì điều này mà nhiều nhân vật có cảm giác rất mạnh nhưng thực chiến thì lại không như mong đợi như Hiei, Kurama, Yomi…
  • Đánh 1-1: Hai đánh một không chột cũng què, rõ ràng đánh hội đồng lợi thế hơn hẳn tay đôi. Ngoại trừ nhiều tình huống được hợp lí hóa như thi đấu bắt buộc theo luật thì các trận chiến còn lại đều đánh trùm để cứu thế giới. Các nhân vật chính cũng chả phải thượng võ gì nên không có lí do họ phải 1-1 với những đối thủ mạnh gấp nhiều lần.
  • Happy end: Phe địch thì có thể chết như ve sầu mùa đông, còn phe ta thì cùng lắm là hấp hối, thậm chí chết rồi còn được hồi sinh. Cách giải quyết happy end cả nhà đều vui làm mất đi kịch tính cũng như tính dark của câu chuyện vì người xem biết trước là sẽ không có thương vong.
  • “Ngươi đã chết rồi”: Để có B thì phải có A, để có kết quả thì phải hint sự kiện dẫn tới kết quả đó. Khi một người sắp thắng thì người còn lại bỗng lật kèo “Lúc nãy ta đã gắn mầm cây độc vào cơ thể ngươi”, trong khi các cảnh phim trước không hề có dấu hiệu hành động này. Cứ thế tác giả muốn anh ta thắng bất cứ lúc nào cũng được và rõ ràng cách này không thể thuyết phục được người xem.
  • Buff Main: Từ đầu Yusuke khá yếu nhưng tiến bộ khủng khiếp. Mặc dù điều này được giải thích khá hợp lí do thân thế của cậu nhưng vẫn khiến người xem không khỏi ngạc nhiên. Anime còn có kiểu buff hàng khá thốn, đó là sau khi nhân vật chính bao phen lên bờ xuống ruộng để thắng, người xem phấn khởi chuẩn bị kết phim thì đối thủ tặng cho một câu: “Không ngờ cậu lại vượt qua được 50% sức mạnh của ta, giờ ta sẽ tăng lên 70%.” ???
Câu chuyện được chia thành bốn arc lớn có nội dung riêng biệt nhưng thống nhất với nhau dựa trên một sườn chung tương đối hoàn chỉnh. Thông thường anime shounen có rất nhiều arc và sự kiện khác nhau, nhưng mục đích và cấu trúc lại giống nhau. Ví dụ như Fairy Tail đi theo hướng khai thác quá khứ nhân vật từ Gray, Lucy, Loke, Erza, Windy… Mỗi arc sẽ đối đầu với một kẻ thù cụ thể, đánh thắng xong thì hết arc, cứ theo motip rập khuôn như thế cho đến cuối phim. Còn trong Yu Yu Hakusho thì không có một công thức chung mà các chương độc lập nhau; cốt truyện còn ngày càng sâu rộng và thú vị hơn. Vì sự biến hóa đó nên người xem không cảm thấy nhàm chán.

Spirit Detective Saga: Phần này giới thiệu nhân vật, bối cảnh và kể về cuộc gặp gỡ của các nhân vật chính. Nó mang sắc thái tương tự với arc Hunter Exam trong HxH (Yusuke tham gia tuyển chọn đệ tử của Genkai và làm các nhiệm vụ của thám tử linh giới). Đây cũng là giai đoạn build-up, luyện tập của nhân vật chính nên không có nhiều sự kiện đặc biệt. Tuy nhiên một điểm cộng là những hé lộ có chiều sâu về Kurama.

Dark Tournament Saga: Bốn nhân vật chính tham gia một cuộc thi đấu ở Ma giới, hình thức khá giống với arc Heavens Arena của HxH. Đây là phần dài nhất nhưng hoàn thiện nhất trong toàn bộ anime. Phần mở đầu rất tốt liên kết với arc trước đó, tạo được không khí nguy hiểm cũng như tính chất tàn bạo của giải đấu. Diễn biến phim mạch lạc, pacing cân đối, cốt truyện đi đúng trọng tâm, không bị lộn xộn một số đoạn như các arc khác. Có những trận đấu đáng nhớ bởi các nhân vật như Kurama, Hiei, Genkai thể hiện được tiềm lực thật sự và các đối thủ cũng bộc lộ nhiều năng lực thú vị. Arc này cũng có kết thúc hay nhất.

Chapter Black Saga: Đây là phần dark nhất, có chiều sâu nhất và vai phản diện xuất sắc nhất trong anime, tương ứng với arc Chimera Ant trong HxH. Nội dung của Chapter Black Saga khá ám ảnh, có nhiều phân đoạn ấn tượng như trận đấu với bác sĩ điên, tiết lộ về cuốn băng đen và con người thật sự của nhân vật phản diện Sensui. Tuy nhiên pacing lại không ổn, phần đầu hơi rề rà theo kiểu giải quyết đám tôm tép rồi mới đến boss, nên tình tiết khá lặp với arc trước vốn đánh nhau rất nhiều. Phần cuối thì hội thoại nhiều và trận đấu với Sensui dài, làm giảm đi tính chất cấp bách của tình huống. Điểm trừ lớn nhất đó là cái kết Deus ex machina. Khi Yusuke không thể thắng nổi Sensui vì anh ta được buff quá mạnh, thì xuất hiện một nhân vật thứ ba từ trên trời rơi xuống giúp cậu giải quyết vấn đề. Cách xử lí này xứng đáng bị ném đá dù ở bất kì series nào.

Three Kings Saga: Arc này khởi đầu rất thuận lợi tương tự với 13th Hunter Chairman Election trong HxH. Khâu build-up tốt gây ấn tượng về một cuộc tranh giành quyền lực kiểu Tam quốc diễn nghĩa khá hoành tráng. Tiềm năng của nó có thể nói là phần hấp dẫn nhất trong anime, cho đến khi tác giả dường như thiếu thời gian và không thể nghĩ ra cách xử lí nào tốt hơn vì lỡ build-up quá sâu, nên lựa chọn cách giải quyết rất thừa thãi, trùng lặp với arc 2 và làm tụt climax. Nó giống như việc Mỹ, Trung Quốc và Nhật Bản tranh giành quyền bá chủ thế giới bằng một trận World cup. Khi khán giả đang chờ đợi một cuộc chiến hùng hồn, bi tráng thì họ nhận được một giải đấu giao hữu thân ái, ôn hòa. Chiến tranh giữa ba vương quốc như một cái cớ để tổ chức thi thố, vừa làm mất đi kịch tính vừa làm cái kết bị rush, biến Three Kings Saga thành arc kém nhất trong anime. Điểm sáng duy nhất ở phần này là tăng chiều sâu và phát triển một số nhân vật, đặc biệt là Hiei.
Ra đời trước nên Yu Yu Hakusho thua kém HxH ở hầu hết các mặt, nhưng nếu có một phần hoàn thiện hơn thì đó chính là nhân vật. Hệ thống nhân vật ở đây tuy không đông đảo bằng nhưng rất thú vị và có chiều sâu. Anime xây dựng hình tượng và phát triển tính cách tốt, tạo dựng tương tác hợp lí và có những mối quan hệ chuyển biến rất hay. Thế giới trong Yu Yu Hakusho không rạch ròi chính tà, không có người tốt cực điểm hay xấu xa vĩnh cửu. Nó luôn cố gắng chiếm được sự đồng cảm của người xem đối với cả phe thiện hay phe ác. Vậy mới có những nhân vật phản diện hết sức đặc sắc như Sensui. Anh ta gai góc, đa chiều và phức tạp, không thể phân định được là một kẻ gian tà hay một nạn nhân đáng thương. Các nhân vật còn lại đóng vai trò bổ trợ hiệu quả, mặc dù không thực sự có chiều sâu như Botan, Keiko, Koema…
Yusuke Urameshi: 

Có thể nói đây là một trong những nhân vật chính xuất sắc nhất trong thể loại shounen. Nếu phải so thì Gon của HxH thua rất xa. Gon và nhiều nam chính shounen khác thường là nhân vật một chiều, hướng thiện còn Yusuke thì thuộc kiểu anti-hero. Yusuke chết ngay từ tập 1 và đây là cái chết rất hài hiếm có trong giới A-M. Cậu ta bất cần đời, ngỗ nghịch, hám gái và nóng tính. Cậu không theo phe ai, chiến đầu không phải vì hòa bình thế giới mà chỉ để được hồi sinh, vì thích đánh nhau hay muốn bảo vệ người yêu và bạn bè. Yusuke thậm chí còn trăn trở về hành động của Sensui có khi là đúng, hay cảm thấy buồn chán vì quá mạnh, muốn xuất hiện một kẻ xấu xứng tầm để đánh nhau. Đây là nhân vật có sự phát triển xuyên suốt, trưởng thành dần dần theo chiều dài phim. Mặc dù có nhiều nét tương tự với Gon nhưng tác giả nhận định Yusuke là cảm hứng cho nhân vật Ging (Cha của Gon).

Kuwabara Kazuma: 

Nhân vật này khá giống với Leorio (HxH), là người cao nhất, hài hước nhất nhưng cũng yếu nhất và ngốc nhất trong bốn vai chính. Tuy nhiên Kuwabara lên hình nhiều và có trọng tâm nên đáng nhớ hơn, đồng thời làm cho bộ tứ của Yu Yu Hakusho đồng đều và hoàn thiện hơn HxH. Cậu là một tên đầu gấu chính hiệu nhưng so với các nhân vật chính còn lại thì vẫn là người tử tế tốt bụng nhất. Kuwabara yếu nên xài sức mạnh niềm tin khá nhiều, cậu cũng hay nói và nóng nảy nên khán giả có thể sẽ thấy annoying. Tương tác giữa Kuwabara và Yusuke, Hiei rất hay. Mặc dù vậy đây vẫn là nhân vật ít có chiều sâu và phát triển nhất trong bốn người. Kuwabara còn có nhiều điểm tương đồng với Hanamichi Sakuragi (Slam dunk).
Kurama

Gần như là anh em sinh đôi với Kurapika (HxH), thông minh, điềm tĩnh; hay mặc đồ Tàu; bề ngoài khá lạnh lùng và sở hữu nét đẹp giống con gái; cũng là nhân vật được yêu thích nhất nhì trong anime. Nhân dạng thật của cậu là một hồ ly xảo quyệt, tàn nhẫn và rất kiêu ngạo. Nhân dạng thứ hai là Shiori Minamino, một đứa trẻ được nuôi lớn giữa xã hội loài người nên bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của con người, đặc biệt là người mẹ. Sự đấu tranh giữa hai nhân cách đã làm nên chiều sâu cho nhân vật này. Những bí mật quá khứ của cậu cũng khá hấp dẫn. Nếu phải so sánh thì Kurama và Kurapika đều hay như nhau, nhưng nếu HxH được viết tiếp thì hẳn Kurapika sẽ nhỉnh hơn, vì đây là một nhân vật khá phức tạp cả về nội tâm, quá khứ cũng như các mối quan hệ. Một nhân vật ngoài lề khác rất giống Kurama đó là Himura Kenshin (Rurouni Kenshin).
Hiei:

Đây là một trong những nhân vật được yêu thích nhất trong anime, cũng dễ hiểu vì cậu ta ngầu và rất mạnh. Hiei giống với Killua (HxH), cả hai đều khá đặc sắc khó có thể nói ai hơn ai. Hiei là người khó gần, ít nói và tàn nhẫn nhất trong bộ tứ. Tuy nhiên cậu lại đặc biệt quan tâm và bảo vệ em gái. So với ba nam chính còn lại thì đây là nhân vật phức tạp, bí ẩn nhất, đồng thời có quá khứ rất hay và ấn tượng hiếm thấy. Qua quá khứ đáng thương và đầy sóng gió đó, chúng ta hoàn toàn có thể đồng cảm với tính cách và lối sống của Hiei bây giờ. Mối quan hệ giữa cậu với Kuwabara và đặc biệt là Kurama rất độc đáo thú vị, là ngọn nguồn của nhiều doujinshi. Cá tính của Hiei còn tương đồng với Vegeta (Dragon ball), Feitan (HxH) và Starjun (Toriko).
Nếu như Yu Yu Hakusho mạnh nhất ở khoản nhân vật thì nó lại yếu nhất trong art/animation. Art lỗi thời, dùng nhiều cảnh tĩnh, cảnh lặp lại hay các vạch sọc để thể hiện tốc độ. Nhân vật nhiều khi bị biến dạng, nhất là vẽ khán giả trong giải đấu rất cẩu thả, không thể hiện được tính chất náo nhiệt, hung hãn của đám đông. Background thì sơ sài, animation ít ỏi, hiệu ứng nghèo nàn. Anime hành động mà vẽ chuyển động tiết kiệm thì đó là một điểm trừ khá nặng rồi. Nhìn chung Yu Yu Hakusho mang đầy đủ đặc điểm của một TV series có ngân sách thấp. Tuy nhiên về sau nó có cải thiện đáng kể, thậm chí một vài nhân vật phụ còn được minh họa chi tiết hơn cả nhân vật chính.

Khoản âm nhạc cũng không phải thế mạnh của anime này. Toàn bộ không có bản nhạc nào đáng nhớ, thiếu tính độc đáo và được sử dụng khá lặp. Hiệu ứng âm thanh tiếng động bình thường. Bài OP khá catchy mang sắc thái tươi sáng và bắt tai giống như nhiều anime thời trước, có thể coi nó là một đại diện tiêu biểu cho nhạc phim kinh điển những năm 90. Tuy nhiên nó cũng không hay đến nỗi để khán giả phải nghe suốt 112 tập phim mà không thay đổi lấy một lần, trong khi đó ED thay 5-6 lần nhưng lại không có gì ấn tượng. May mắn là khâu lồng tiếng của anime tương đối ổn, đặc biệt là dub tiếng anh nhận được rất nhiều đánh giá tích cực.

Trên đây là review khá chi tiết về Yu Yu Hakusho, một trong những anime chiến đấu nổi tiếng và được yêu thích nhất mọi thời đại. Mặc dù đã cũ kĩ và còn tồn tại nhiều hạn chế nhưng Yu Yu Hakusho lại tỏa sáng ở một số mặt mà nhiều bộ shounen nên học tập: một cốt truyện có chiều sâu, có chiến thuật thông minh và dàn nhân vật đặc sắc. Nếu bạn đã chán chường các anime rập khuôn nhau, thiếu sáng tạo thì đây là tác phẩm đáng thử qua để thấy được sự khác biệt giữa shounen hay và shounen dở là như thế nào.
Overall: 7.5
Bonus: Yu Yu Hakusho cameo trong Hunter x Hunter:

Hiei lảng vảng trong đám đông



Cậu ta thậm chí bị truy nã

Nhưng vẫn lảng vảng trong đám đông cùng với Kurama

Kurama, Kuwabara và Yusuke yên vị trên kệ figure của Milluki

Thần thú Puu của Yusuke làm móc khóa điện thoại của Neon

Suzaku từng bị Chrollo cướp năng lực?
Người viết: Hazy Nguyen
* Mọi trích dẫn từ bài viết này xin vui lòng ghi chú nguồn: http://toptenhazy.blogspot.com
Learn more »